600 Triệu Đã “Đau Ví” Chưa
laocovat
Thứ Năm, 20 Tháng Tám 2026
Những món đồ trong bộ sưu tập
Xin mời quý chư vị cùng tại hạ đi gần vào đây để xem sơ bộ một vài món.
Ảnh: Bộ sưu tập món đồ quý. Lão Cổ Vật
600–700 triệu đã “đau ví” chưa?
Vậy thì tất cả những món đồ trên đây, nếu chúng ta bỏ tiền ra để đưa vào bộ sưu tập của mình, tổng giá trị khoảng 600–700 triệu đồng.
Vậy đã đau ví hay chưa?
Kính thưa quý chư vị, theo kinh nghiệm của tại hạ trong giới sưu tầm nhiều năm, được gặp gỡ và giao lưu với rất nhiều nhà sưu tập, thì số tiền này với nhiều người vẫn hoàn toàn bình thường, chưa hề có gì gọi là đau ví cả.
Bởi tiêu chí của những nhà sưu tập ấy không đơn thuần nằm ở chuyện món đồ đắt hay rẻ. Điều họ quan tâm là chất lượng, cấp độ, độ hiếm và khả năng tìm kiếm lại trên thị trường.
Ví dụ như chiếc đĩa lục này. Tại hạ biết có thể ở đâu đó vẫn còn những chiếc tương tự. Nhưng khi mình thực sự có nhu cầu tìm kiếm một chiếc như thế này thì câu chuyện lại hoàn toàn khác.
.jpg)
Ảnh: Ngắm nhìn đĩa Lục Lê. Lão Cổ Vật
Không chỉ phải chuẩn bị một khoản tài chính đủ lớn, chúng ta còn phải biết món đồ đang ở đâu và quan trọng hơn là người đang sở hữu có nhu cầu giao lưu hay không.
Bởi những món đồ như thế này không phải cứ có tiền là mua được.
Chơi đồ cổ không phải cứ có tiền là mua được
Nó còn phụ thuộc vào việc người muốn giao lưu là ai.
Chúng ta thử đến một nhà sưu tập rồi khệnh khạng hỏi: “Cái này bao tiền?”, “Cái bát này đời nào?”, “Cái kia bao nhiêu?” thì có khi còn chưa được nghe giá.
Không biết người khác thế nào, chứ với tại hạ thì không có chuyện đó.
Đến với nhau trước hết phải có sự tôn trọng, sự đồng điệu trong thú chơi, sự hiểu biết và sự trân trọng đối với món đồ. Chứ không phải cứ mang tiền đến rồi hỏi giá là có thể giao lưu được.
Chiếc bình vôi Lê kia cũng vậy. Đó đều là những món mà người sưu tầm phải bỏ rất nhiều công sức, thời gian, tài chính và cả cơ duyên mới có thể tìm được.
Ảnh: Ngắm nhìn bình lục Lê. Lão Cổ Vật
Gần mười năm ấy không chỉ là thời gian, mà còn có rất nhiều kỷ niệm và sự yêu mến dành cho tác phẩm.
Và khi một tác phẩm được chuyển giao, tại hạ luôn mong muốn nó phải đến được với một người thực sự yêu quý và trân trọng nó.
Mang tác phẩm về rồi, nó phải trở thành một tác phẩm được yêu quý, được gìn giữ, thậm chí được sử dụng một cách nâng niu.
Đó mới là những người mà bản thân tại hạ tìm kiếm để chuyển lại tác phẩm.
Không phải cứ có tiền là được. Cứ mang tiền đến dọa thì không có đồ đâu.
“Đau ví” là một khái niệm tương đối
Với những nhà sưu tập đã có định hướng rõ ràng, vài trăm triệu cho những món đồ như thế này thực ra chưa phải vấn đề quá lớn.
Thậm chí sau này, họ còn hướng đến những món cấp hoàng, những món có giá trị hàng tỷ đồng. Khi ấy, 600–700 triệu có khi vẫn chưa phải là “đau ví”.
Cho nên, theo tại hạ, “đau ví” là một khái niệm tương đối.
Có người mua một món đồ 2–3 triệu đồng đã thấy đau ví, bởi họ cảm thấy món đồ ấy chưa tương xứng với số tiền bỏ ra.
Nhưng có người bỏ ra 100 triệu, 200 triệu, 300 triệu, thậm chí 500 triệu mà vẫn thấy hoàn toàn bình thường, bởi vì với họ, món đồ ấy xứng đáng.
Thậm chí cuối năm vừa rồi, có một vài món đồ có người quan tâm. Tại hạ đưa ra con số mong muốn khoảng 26 tỷ đồng, thì người ta đã sẵn sàng trả 10 tỷ đồng.
Tại hạ vẫn không đồng ý.
Không phải vì 10 tỷ là ít tiền, mà bởi vì nó còn cách quá xa so với giá trị mà tại hạ đang định lượng cho tác phẩm đó.
Và kể câu chuyện này không phải để nói món đồ ấy trị giá bao nhiêu, mà để nói rằng: với nhà sưu tập đó, 10 tỷ đồng có thể vẫn chưa phải là số tiền “đau ví”. Có khi phải lên đến 20–25 tỷ thì người ta mới thực sự cân nhắc.
Sưu tập đồ cổ thế nào để không “đau ví”?
Vậy thì một lần nữa, chúng ta quay trở lại với câu hỏi mà một nhà sưu tập mới từng hỏi tại hạ:
Khi mới bắt đầu sưu tầm đồ cổ thì nên có cách thức như thế nào để hợp lý về tài chính, vừa tối ưu mà lại không bị “đau ví”?
Theo tại hạ, cách sưu tập để không đau ví chính là phải có một định hướng rõ ràng.
Cùng với thời gian và số tiền mình bỏ ra, chúng ta phải tạo dựng được những bộ sưu tập đồ cổ có giá trị, có thể chuyển giao, có thể chuyển nhượng, có thể lưu giữ và quan trọng nhất là có thể để lại cho đời sau.
Sâu sắc hơn nữa, đó chính là một thứ di sản kế thừa trong gia đình, trong dòng họ, được truyền từ đời này sang đời khác.
Từ thú chơi của một cá nhân, theo thời gian, nó có thể hình thành nên một nền văn hóa, một truyền thống và một câu chuyện riêng của cả gia đình.
Thế nên, 1 triệu, 10 triệu, 100 triệu, vài trăm triệu, vài tỷ hay vài chục tỷ đồng, cái gọi là “đau ví” thực ra vẫn chỉ là một khái niệm tương đối.
Nó tùy vào mục tiêu, khả năng và định hướng của mỗi nhà sưu tầm.
Điều quan trọng không phải là chúng ta đã bỏ ra bao nhiêu tiền, mà là số tiền ấy đã giúp chúng ta tạo dựng được giá trị gì và để lại được điều gì cho đời sau.
Thưa quý chư vị, cũng nhân câu hỏi của một nhà sưu tầm mới, tại hạ xin cảm ơn quý chư vị đã bớt chút thời gian lắng nghe những chia sẻ rất cá nhân đến từ một thành viên của Lão Cổ Vật.
Nếu quý vị có thời gian, xin mời quý vị ghé đến tiệm Lão Cổ Vật. Chúng ta cùng nhau thưởng trà, ngắm đồ, rồi chia sẻ thêm với nhau những quan điểm, những quan niệm liên quan đến sưu tầm đồ cổ, chơi cổ vật và xây dựng bộ sưu tập.
Để chúng ta cùng nhau chia sẻ cái thú vui, cái thú chơi này.
Lão Cổ Vật
Tin liên quan
laocovat
Thứ Năm, 20 Tháng Tám 2026